TB - Chôn sâu từng dòng lệ mặn chát, những người phụ nữ, người mẹ, người vợ bị mắc căn bệnh thế kỉ ở Thái Bình đang ngày đêm âm ỉ một khát vọng sống, họ gắng sống để ngày đêm tiềm tàng một mong ước là bù đắp phần đời còn lại cho con. Tôi muốn nói đến những chị em phụ nữ không may mắc căn bệnh HIV từ chồng nhưng trong lòng vẫn tràn ngập niềm tin, khát vọng mong sao con nên người…
Oằn người trước căn bệnh hiểm
Trở về mảnh đất lúa Thái bình trong những ngày đầu xuân, chúng tôi có cuộc trò truyện với những người phụ nữ trong một câu lạc bộ chèo quê. Đó là các chị gái còn rất trẻ với tuổi đời không quá 30. Họ mang trong mình căn bệnh thế kỉ HIV, nỗi đau bệnh tật đang ngày đêm rày vò khiến họ luôn mặc cảm, ái ngại phải hòa nhập với cuộc sống cộng đồng.Cô gái ngồi đối diện tôi có dáng người mảnh khảnh, mái tóc xoăn dài che kín nửa mặt để lộ đôi hốc mắt quầng đen, nhờ đỏ.
Khác với mọi khi, các chị nhìn tôi, tiếp chuyện bằng thái độ cởi mở hiếm gặp. Tôi được biết, các chị đang chuẩn bị cho một vở chèo dài có tên là “khát vọng”,sắp sửa đi trình diễn. Đánh thức trong tôi mong muốn tìm hiểu ghê ghớm. Không biết, sức mạnh nào khiến các chị hăng say miệt mài tập luyện đến thế, có phải vì niềm đam mê nghiệp diễn, trong ánh đèn “sân khấu mờ đỏ” hay có tia hi vọng mong manh nào bấu víu để vượt lên trên hết mọi nỗi đau
Đeo đẳng một nỗi đau dài
Trong số các chị gái trẻ tuổi trong câu lạc bộ chèo quê này, tôi ấn tượng ngay từ đầu một chị có đôi mắt quầng thâm, ngầu đỏ. Chị có cái tên khá duyên dáng: Lệ Thu, Năm nay Thu mới 25, nhưng trông có vể già dặn hơn hẳn cánh anh chị cùng lứa. Nhưng khi thực sự trò truyện cùng Thu, lắng nghe cô kể về đời mình tôi mới thấy trong Thu là một nỗi đau không nhỏ. Lệ Thu mắc bệnh từ người chồng cách đây 3 năm. Tôi đã nghe đến rất nhiều hoàn cảnh éo le trong cuộc sống nhưng lần này nghe cô kể là lần đầu tiên. Hóa ra trong con người nhỏ bé, có đôi mắt thâm u ấy là một nỗi đau dài triền miên đeo đẳng đến tận giờ. Thu cười nhạt rồi cố lẩn tránh những câu hỏi gai góc của tôi.
-Anh viết bài về em làm gì, bao cô gái tử tế anh không buồn viết lại tìm về với con bé quê mùa, bạc phận như em.”
Tôi lo lắng. Trong câu hỏi của Thu ẩn chứa nhiều tâm sự. Tôi sợ chạm đến nỗi đau riêng mà các cô đang cố gắng vùi chôn.
-Em đừng nghĩ thế! Anh muốn…
Thu lại cười. “ Anh thật thà thế. Em cứ nghĩ cánh nhà báo các anh có cái gì đó bí hiểm lắm”.
Tôi thấy trong cái cười của Thu có đôi chút gượng gạo, nên càng muốn cố công tìm hiểu.
Sau những phút giây làm quen, Thu trở lại với chính mình là một người phụ nữ năng động và khéo léo trong cách ứng xử. Cô tự nhiên kể cho tôi nghe câu truyện đầy oan nghiệt của cô 3 năm trước, khi bắt ngờ biết mình mắc bệnh hiểm. “ Em bị mang bệnh từ chồng”
Mấy năm về trước, Thu cũng có một gia đình, cuộc sống vật chất tuy nghèo nhưng bù lại đựoc người chồng yêu thương và một đứa con trai ngoan. Một gia đình hạnh phúc có lẽ là cái đích ngắm vững chắc cho một đời con gái như cô, thế nhưng sự đời oái ăm, Thu nói “ Bây giờ em mất hết tất cả… Trắng tay! duy chỉ còn mỗi đứa con. Lắm lúc em muốn chết quách cho song.
Năm 2008 chồng em nghe người ta đi làm ăn kinh tế mãi tận trong Quản Ninh. Nửa năm sau anh về vì người gầy quẹo không đủ thể lực để lao động kham khổ. Đến cuối năm 2004 thì anh mất.
Đôi mắt Thu buồn cố ép những giọt nứớc dừong như muốn ép chặt nỗi đau.
-Hôm anh ấy mất, em như người sống dở chết dở cứ lúc tỉnh lúc mơ. Em thương anh ấy một đời vất vả vì vợ con mà bạc phận.”
Thé khi nào em biết mình mắc bệnh? Tôi hỏi.
Sau đám tang chồng đựoc nửa tháng thì em thấy sức khỏe mình suy kiệt, người cứ gầy com hốc hác. Đi xét nghiệm thì biết mình mắc bệnh, mà thôi anh ạ, nói chỉ thêm buồn.”
Câu truyện của người con gái tên Thu làm cho tôi thực sự bị cuốn hút. Tôi đồng cảm và thương cô. Cô không nói chỉ ngồi khóc nhưng có lẽ một lần nữa tôi đã đi sâu khơi lại nỗi đau mà một thời cô cố lãng quên.
Vậy đâu là lẽ sống để cô bấu víu và tồn tại ? khi một người con gái có trái tim mỏng manh nội tâm như Thu.
* Tôi dõi sang hỏi truyện mấy chị gái bên cạnh Thu mong tìm câu trả lời.
* Anh ạ! Cuộc đời con Thu khổ lắm. Nó mới bị HIV thôi không như chúng tôi, mọi thứ rồi sẽ nguôi ngoai theo thời gian nhưng định kiến của người đời đôi khi lớn lắm anh ạ.
Định kiến của người đời? Lúc đầu mọi người nghe nói cô này cô kia bị mắc bệnh HIV thì tìm mọi cách lẩn tránh, như cái Thu con trai đi học có những hôm bị bạn học đánh bầm dập cả mặt nói là “ con nhà ếch” rồi là “ cái nòi ếch”. Hồi đến đây sinh hoạt cùng chị em, nó nghĩ ngợi vẩn vơ đến gầy rạc cả người?
Đam mê hát, cõng nợ đời và bù đắp cho con
Tại sao em lại tham gia câu lạc bộ chèo quê? Có phải vì niềm đam mê không?- Tôi hỏi Thu. Thu cười một cách tự nhiên
- thấy đấy, giới trẻ ngày nay có ai thích hát chèo. Mấy hôm đầu em cũng vậy rồi lâu ngày thành quen, và đam mê hát và đi diễn luôn…
Tôi nghe mấy chị trongđoàn chèo của Thu. Mỗi tháng thu nhập độ 3 đến 4 trăm/tháng. Vậy nghị lực nào cho cô sức mạnh phóng xe gần 30 cây số từ Kiến Xương- Thái Bình lên tận câu lạc bộ chèo rồi lại ngược về khi đường xa gió máy. Thu cười một cách tụ nhiên, dường như quên đi mọi nỗi đau.
-em hát chèo cũng vì con em. Em muốn cho mọi người nhận thấy những đau đớn của người mẹ, ngừoi vợ mắc bệnh từ chồng, em muốn sau này con em không bị người ta nguyền rủa mà vẫn tự hào về mẹ.
Với em bây giờ thân tàn ma dại rồi còn gì hả anh. May sao em còn con em. Cháu không bị nhiễm HIV.
Nom Thu lúc này hạnh phúc không giống như lúc đầu, có cái gì lạc quan chất chứa trong sau thẳm tim cô. Hóa ra, nghị lực không đâu khác mang lại cho Thu niềm đam mê nghiệp diễn không phải là thứ hư danh trên ánh đèn sân khấu mà hơn hết cô muốn bù đắp, lấy lại niềm tin mà quá khứ vùi chôn để bù đắp phần đời còn lại cho con.
Thế bây giờ nghĩ lại mọi chuyện, em có oán trách chồng em không. Tôi thật thà.
-Trước kia thì có nhưng bây giờ thì quên rồi, nhớ để làm gì hả anh. Quá khứ hãy để cho nó ngủ quên . Bây giờ em còn con trai. Em phải sống vì nó.
Thu đã tìm cho mình một lí do nữa để sống, để vượt lên trên hết mọi định kiến của dư luận xã hội. Đó là việc sống sao cho ý nghĩa nhất, tham gia câu lạc bộ chèo quê với một niềm đam mê nghiệp diễn. Cô đang cùng anh chị em trong câu lạc bộ ngày đêm kết nối sợ dây yêu thương, mang lời ca tiếng hát cho mọi người hiểu cô, hiểu nỗi đau của những nạn nhan của căn bệnh thế kỉ. Nhưng thẳm sâu trong tim cô, vẫn cháy bùng khát khao bù đắp phần đời còn lại cho đứa con trai…
Khuất Linh
(Lớp Báo chí 5b, Trường cao đẳng phát thanh truyền Hình I)