Đất nước thanh bình, tôi khoác bồng từ Tứ Giác Long Xuyên băng qua Đồng Tháp Mười về quê gặp thầy giáo Quý. Tôi và Quý thân nhau từ ngày chăn trâu, thả diều và hun chuột trên cánh đồng của quê lúa Thái Bình.
Bút ký: Đem chữ cho vùng lũ
“Chắp cánh ước mơ - vượt lên số phận”
Trong khuôn khổ của Hội thi thể thao học sinh khuyết tật toàn quốc lần thứ IV năm 2011, tối ngày 10/12, tại Nhà văn hoá Lao động – thành phố Thái Bình - Tỉnh Thái Bình đã diễn ra đêm giao lưu văn nghệ giữa các đoàn vận động viên về tham dự Hội thi.
Ngày mai, E sẽ ở đâu?
Em đã đi ...
đi nhiều lắm
Gần hết tuổi hai mươi ngơ ngác…
Hôm qua, em ở bên dòng sông
Ngửa cổ lên trời và hát,
Ký ức về bà tôi
Bà tôi đã về theo tổ tiên đến nay tròn 24 năm. Bà tôi mất năm 1987, năm tôi đang dạy ở một trường làng quê ở Miền Nam. Bố tôi báo tin bà mất vào một buổi chiều, khi bà vừa đổ xoong cám cho lợn ăn. Bà mất quá đột ngột.
Cây gạo Quê Tôi...
Cây gạo quê tôi ở giữa làng
Bao năm đứng đó với thời gian
Âm thầm chịu đựng đời mưa gió
Kẻ đến người đi chẳng ngó ngàng.
Xa quê độ ấy mùa đông giá
QUÀ TẶNG MÙA ĐÔNG
Có chút nắng hè anh thường lưu giữ
Gởi tặng em xua cái rét đầu đông
Em chẳng cần thầm nghĩ ai nhớ không
Chút nắng ấy sẽ thay lời muốn nói
Tình lãng mạn bềnh bồng như sương khói
Chào xuân mới
Trời và đất giao hoà
Triệu triệu người hân hoan
Cây đâm chồi nẩy lộc
Nắng mới đón xuân tràn
Cành đào khoe sắc thắm
Nụ hồng tựa môi em
Say...
Người ta say…kiểu đa tình
Còn anh chỉ biết say mình em thôi
Mặc chiều gió rủ mây trôi
Mặc đêm lấp lánh muôn ngôi sao trời
Làng chèo của những nhà nông
Thái Bình không chỉ nổi tiếng với những cánh đồng lúa xanh ngút ngát mà còn quyến rũ du khách thập phương bởi những chiếu chèo say đắm với những điệu chèo ngọt lịm dưới bóng tre làng.
Các bài viết khác...
Trang 1 trong tổng số 2

Văn nghệ




