Sunday, May 20th

Hiện có 100 khách Trực tuyến
Bạn đang xem: Văn hóa giải trí Hồn quê lúa Phong cảnh quê hương

Phong cảnh quê hương

Email In PDF.

Mỗi buổi chiều chăn trâu thả mình trên bãi cỏ xanh mượt, nghe tiếng sáo diều vi vu là lòng tôi lại miên man bao liên tưởng lạ. Tôi nhớ dòng sông trà Lí Hiền hòa chảy qua chân cầu Bo dạt dào sóng vỗ.

Tôi nhớ những đợt gió chiếu ngập tràn hương bưởi khẽ bay qua khu nhà mới. Tôi nhớ bóng dáng mẹ tôi ngồi lặng nhìn về một miền xa thẳm. Nỗi nhớ quê cứ man mác vơi đầy trong lòng ngừoi con xa xứ này, có khi quận chảy, có khi mênh mang.

Tôi cảm hóa công ơn cha mẹ sinh thành, yêu mùi hương hạt gạo quê tôi, yêu cả những giọt mồ hôi nóng bừng trên áo mẹ sờn bạc. Bố tôi dẫn trâu ra đồng giữa trưa hè oi ả. Bà tôi miên man hát lên điệu chèo truyền thống quê lúa Thái Bình sao mà ấm ám, yêu thương. Đúng rồi, Thái Bình của tôi, Nơi ấy có bố, có bà, có mẹ - những người trọn đời nâng giấc cho tôi vượt qua mọi trông gai, Nơi ấy có miền thương nỗi nhớ của tôi gửi sâu trong tận đầu con nước biếc, Nơi ấy tôi sinh ra và lớn lên với một tuổi thơ êm đềm mát dượi. Tôi yêu Thái Bình, Yêu quê lúa thân thương.

Về Thái Bình xin gửi bài thơ

Nhắn nhủ tâm tình qua câu chèo sóng biếc

Thắp sáng hồn trai trẻ đên thâu

Mang nỗi khát khao xây lâu đài ước vọng

Tôi nhớ quê tôi lúa xanh biêng biếc

Bạt ngàn ngô khoai khoe sắc gái đồng xanh

Tôi nhớ câu chèo thúc giục năm canh

Nhớ đợt gió chiều mênh mang,se lạnh

Mái tóc bà bạc phếc thời gian

Bố tôi nghèo bao vất vả gian nan

Nuôi con mặn mòi cùng đồng chua nước mặn

Khuất Linh (blogger)

Viết Bình luận


Mã bảo vệ
Mã bảo vệ khác