THAIBINH NEWS

Sunday, May 20th

Hiện có 123 khách Trực tuyến
Bạn đang xem: Địa phương Quỳnh Phụ Quỳnh Phụ: Đòi nợ bất thành, tiền mất tật mang

Quỳnh Phụ: Đòi nợ bất thành, tiền mất tật mang

Email In
Xem kết quả: / 4
Bình thườngTuyệt vời 

Báo Kinh tế nông thôn nhận được đơn của bà Nguyễn Thị Thu, 65 tuổi (vợ liệt sỹ Bùi Trung Năm), trú tại xã An Lễ (Quỳnh Phụ - Thái Bình) phản ánh việc con trai bà là Bùi Trung Oanh và con dâu Nguyễn Thị Luých bị Tòa án nhân dân (TAND) huyện Quỳnh Phụ kết án về tội công nhiên chiếm đoạt tài sản. Song bản án đang khiến dư luận bức xúc bởi quyết định của Tòa làm gia đình bà Thu phải chịu nhiều thiệt thòi.

Ngày 28/7/2010, TAND huyện Quỳnh Phụ mở phiên tòa xét xử vụ án liên quan đến việc đi đòi nợ ở xã An Lễ và tuyên phạt các bị cáo phạm tội công nhiên chiếm đoạt tài sản.

Theo đó, Bùi Trung Oanh bị kết án 15 tháng tù, Nguyễn Thị Luých 12 tháng tù cho hưởng án treo. Bản án đã không nhận được sự đồng tình trong dư luận, nhiều người cho rằng bản án đã quá khắt khe với một gia đình liệt sỹ, số tiền cho vay cũng là toàn bộ tiền tuất bà Thu dành dụm trong suốt hơn 40 năm qua để tìm lại phần mộ chồng.

Gia đình bị cáo đã gửi đơn kháng cáo lên TAND tỉnh Thái Bình đề nghị xét xử lại bản án. Vụ án trên xuất phát từ sự việc: Ngày 10/2/2007, bà Thu đồng ý để vợ chồng con trai Oanh - Luých đứng tên cho vợ chồng Đinh Gia Thự - Bùi Bảo Trúc (con bà Nguyễn Thị Hồi cùng thôn) vay 100 triệu đồng cùng giấy biên nhận sẽ đòi lại bất cứ khi nào, chỉ cần báo trước 5 ngày. Đến tháng 3/2008, biết vợ chồng Thự - Trúc đang làm thủ tục đi xuất khẩu lao động, sợ không đòi được nợ, anh Oanh đã gửi đơn lên UBND xã An Lễ ngăn cản việc làm thủ tục cho vợ chồng Thự - Trúc đi nước ngoài, đồng thời đến nhà yêu cầu, nếu không trả số tiền nợ sẽ không cho xuất cảnh. Tháng 4/2008, Thự - Trúc đã trả 10 triệu đồng, số tiền còn lại (90 triệu đồng) hứa khi nào có sẽ trả sau.

Thấy con khó khăn, bà Hồi đã nhiều lần nói với gia đình bà Thu là cứ để cho con mình đi nước ngoài lao động, sau này có tiền sẽ trả sau, bà sẽ chịu trách nhiệm về việc này. Thế nhưng, do nhiều lần đòi nợ không được, khoảng 7 giờ 30 phút ngày 18/6/2008, anh Oanh đèo mẹ lên nhà bà Hồi nói chuyện về khoản nợ mình đã cho vợ chồng Thự - Trúc vay và yêu cầu bà Hồi ký giấy nhận có trách nhiệm về số nợ này. Tuy nhiên, bà Hồi không đồng ý, hai bên xảy ra tranh cãi. Đến khoảng 11 giờ cùng ngày, bà Hồi vẫn không chịu ký vào giấy cam kết mà chỉ nói: “Không có tiền trả cho con, vợ chồng Oanh - Luých muốn lấy gì thì lấy”. Nhiều người chứng kiến sự việc ngày hôm đó đều khẳng định là có nghe bà Hồi nói vậy. Vì thế, vợ chồng anh Oanh đã đưa một số đồ đạc của bà Hồi từ trong nhà để ra ngoài hiên nhà và tiếp tục yêu cầu bà Hồi phải ký vào giấy. Thấy vậy, bà Hồi đã lên UBND xã An Lễ trình báo với ông Đinh Bá Viêng, Trưởng Công an xã, sau đó ông Viêng đã đến nhà bà Hồi, nhưng do quá đông người nên không giải quyết được.

Buổi chiều cùng ngày, thấy không thuyết phục được bà Hồi, anh Oanh bảo con gái là Bùi Thanh Phương lập kê khai chuyển một số đồ đạc từ nhà bà Hồi về nhà mình và ra hẹn: “Sau 20 ngày mà vợ chồng Thự - Trúc không trả nợ sẽ bán số đồ trên trừ nợ”. Sự việc diễn ra đều có sự chứng kiến của Trưởng Công an xã, cán bộ Công an huyện Quỳnh Phụ và đông đảo người dân đến xem.

Thế nhưng, toàn bộ số tài sản trên vẫn được anh Oanh chuyển về nhà mình cất giữ, một thời gian sau mới đem bán để trừ nợ mà cơ quan công an không hề ngăn cản, xử lý? Ban đầu, Cơ quan điều tra Công an huyện Quỳnh Phụ quyết định không khởi tố vụ án, nhưng sau đó đã cho phục hồi điều tra và đưa ra truy tố. Đây là vụ án nằm trong mối quan hệ dân sự, việc vay nợ là có thật. Các bị cáo đều có nhân thân tốt, bị cáo Oanh là con duy nhất trong gia đình liệt sỹ, nhận thức được sai lầm đã sửa sai, trả lại đồ đạc, khắc phục hậu quả...

Mong rằng trong phiên tòa phúc thẩm diễn ra vào ngày 25/1 tới, TAND tỉnh Thái Bình xem xét các tình tiết vụ việc, xét xử đúng người, đúng tội, tránh để xảy ra oan sai.

Văn Thương (KTNT)

Viết Bình luận


Mã bảo vệ
Mã bảo vệ khác